Ờ thì cái gì chẳng có kết thúc.
Đời người ngắn một mẩu đem mộng chiêm bao được mấy đêm cũng
đủ hết. Muốn sống cũng khó mà muốn thoát khỏi hiện thực lại càng khó nữa…
Nếu có một ngày bạn đang chán đời bỗng dưng bắt gặp một cậu
thiếu niên tóc vàng ngênh ngang giữa đường miệng hát mấy điệu là lạ, trang phục
khác người hay một cô nàng mái tóc buộc hai bên, đầu chẳng quá ngang vai cùng
đôi mắt lạnh lùng sắc bén mời bạn đi “chu du khắp giới, xuyên thiên vượt địa”
thì bạn có đi không?
Đi chứ!
Chả đi luôn ấy lại còn hỏi?!
Vậy thì còn đờ người ra đó, mắt chứ A mồm chữ O làm gì nữa?
Mau chạy theo chân họ đi là vừa!
Các nhà du hành nhanh chân lắm, dù chỉ là đi bộ thôi. Họ
chẳng hơi đâu chờ bạn làm gì và cũng chẳng bao giờ trở lại một chốn hai lần. Chỉ
có đi thôi, đi để tìm cái ý niệm to lớn của chuyến hành trình họ đang theo đuổi
hoặc thuần đơn, chỉ là để thỏa chí phiêu du.
Nếu muốn đi cùng họ thì bạn phải có đủ thứ: học vấn, sức
khỏe, tài năng… Nhưng kiên trì rèn luyện để có được những thứ ấy thì từ lúc nào
đã xuống mồ ngủ với giun rồi chẳng hay.
Bây giờ hãy cứ chạy thôi đã. Chạy theo hai cái bóng của
những kẻ chẳng bận thời không dám thách thức mọi thứ ấy là đủ lắm rồi. Và biết
đâu một ngày nào đó chính bạn sẽ là người vượt qua những dấu chân ấy trên
chuyến hành trình của chính mình, như họ cũng đã từng…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét