Thứ Tư, 12 tháng 6, 2013

Trái táo cuối cùng ~Original~



Tên nhân vật chính của câu chuyện là Matt. Có thể tên của anh là “Matthew”, “Martin”, “mát mẻ” hay một cái gì đó mát hơn nhưng mọi người và chính anh cũng chỉ cần biết tên mình là Matt. Tuổi tác của anh chàng này thì khoảng hơn thì khoảng chưa tới hai mươi. Còn nghề nghiệp thì có thể nói Matt có định hướng để trở thành một kĩ sư nông nghiệp hoặc ít nhất thì đó là những gì anh đăng kí theo học.

Bây giờ không phải mùa hè, có thể cho rằng anh vẫn còn đang là một sinh viên nhưng công việc hiện giờ của anh có thê được tóm tắt bằng hai chữ: nông dân. Matt không tự nhận hay công khai rằng mình đang thực tập hay chốn học mà chỉ đơn giản là về quê làm đồng.
__________________

Hơn một năm trôi qua từ lúc Matt tới thị trấn yên bình “Not too peaceful” để xây dựng nông trại của riêng mình.

Khác với cái bộ mặt thờ ơ của anh chàng này, Matt thực sự có hứng thú với việc trồng trọt. Ngoài ra anh cũng có một sở trường đặc biệt đối với việc nấu ăn dù là anh tự sắm cho mình một căn bếp không phải để phục vụ cho tài năng ấy.

Buổi sáng lại đến như cách nó vẫn thường gõ cửa những con sâu lười cuộn tròn mình trong chăn ấm. Tiếng chuông đồng hồ kêu vang khắp cả căn phòng như thúc giục con người trở dậy sau một giấc ngủ ngon lành hay cũng còn là cả một mùa đông lạnh giá.

Xuân sang, vạn vật lại bưng tỉnh với sức sống mãnh liệt hướng mình về trời cao.

Sau khi phủi đi chút vụn bánh mì khô dính trên chiếc áo kẻ màu lam Matt tiến về phía cánh cửa rộng chừng một mét. Cánh cửa khẽ mở với những tiếng ken két của tấm bản lề cũ.

Đằng sau cánh cửa ấy là cả một thể giới rộng lớn tươi sáng tràn ngập ánh bình minh. Một cánh đồng rộng lớn trải dài hiện ra. Cánh đồng ấy rộng tới mức ta có thể dễ dàng đi lạc vào nó không khác gì so với việc lạc vào một khu rừng cổ thụ khổng lồ. Ở nơi ấy mùa xuân đang vươn mình trên những dàn dưa chuột. Còn những dàn dưa lại vươn mình hướng tới mùa xuân.

Matt lại cần mẫn với công việc của mình như mọi khi. Nhưng có vẻ như cánh đồng bạt ngàn ấy cũng không phải một nơi dễ dàng gì để chăm sóc dù chỉ với một việc tưới nước đơn thuần.

Gần mười giờ sáng, cuối cùng Matt cũng đã làm xong công việc tưới nước. Dù không ưa gì với việc xã giao nhưng anh vẫn thường đi lang thang trong thị trấn chỉ để giết thời gian.

Vừa bước khỏi cánh đồng rộng lớn của mình, Matt đi theo con đường lớn có lát gạch đá màu đỏ tươi hướng về thị trấn. Một điều kì lạ khác với mọi ngày của thị trấn là tất cả mọi người đều không ở vị trí của họ mà cứ như thể họ đã biến mất một cách không tăm tích.

Sự sống chỉ vừa mới đâm trồi trên mặt đất thì không khí sôi nổi của nó đã mất dấu theo những con người. Hay nó chỉ được dẫn lối để đi tới một nơi nào đó khác thôi?

Vội lục lại cuốn lịch trong bộ não mình Matt cuối cùng cũng nhớ ra một điều gì đó. Thì ra hôm nay là cuộc thi nấu ăn thường niên của thị trấn.

Thị trấn này khá yên bình bởi vẻ tự nhiên của nó còn cái tên mà người ta vẫn gọi nó - “Not too peaceful” – thì lại được bắt đầu từ những sự kiện, lễ hội diễn ra hàng năm vô cũng náo nức. Những lễ hội ấy là một phần văn hóa của thị trấn và cũng chính là nguồn gốc của niềm vui đối với những con người nơi đây.

Mùa xuân dĩ nhiên là được bắt đầu bởi việc đón năm mới như ở những nơi khác nhưng chỉ hơn một tuần sau đó sẽ là cuộc thi nấu ăn mà ai cũng háo hức mong chờ.

Không giống với những cuộc thi bình thường khác, cuộc thi nấu ăn được tổ chức ở bãi biển. Biết vậy nhưng Matt không hề phấn khởi hay vui mừng tới mức chạy thật nhanh đến đó mà anh chỉ đi bộ với những bước chân sải dài hơn đôi chút.

Nhộn nhịp trong không khí của lễ hội là sự xuất hiện của toàn thế cư dân nơi thị trấn ven biển nhỏ bé này. Matt bước tới bãi cát vàng trải dài với bộ mặt như chẳng bao giờ có chút hứng thú với một cái gì đó dù mọi người vẫn hết sức chào đón anh – đầu bếp hàng đầu thị trấn – tới nhập cuộc.

Từ khi anh chuyển tới đây vào mùa xuân năm ngoái dường như không ai là không biết tới cái tài nấu nướng của anh. Làm nông dân chưa được một tháng thì anh đã nhận được lời đề nghị chuyển sang làm “bếp trưởng” cho quán ăn duy nhất trong thị trấn từ chính đầu bếp và cũng là chủ quán ở đó. Không những thế nhưng dù không muốn nhận thì bác thợ mộc cũng đã có ý tặng anh luôn cả một căn bếp với đầy đủ tiện nghi. Thế mà cuối cùng Matt vẫn từ chối tất cả để trở về trồng rau và tự kiếm tiền mua một căn bếp cho riêng mình. Anh chàng này quả thật là một con người kì cục nhưng có lẽ chính sự kì cục ấy đã khiến anh vứt bỏ cuộc sống nơi thành phố bụi bặm của mình để trở về nơi này cũng nên.

Thị trưởng của thị trấn đích thân đến để thông báo đề tài cuộc thi năm nay với Matt bởi lẽ mọi người và ngay cả chính ông cũng mong đợi vào anh chàng này không ít. Người đàn ông trung niên với khuôn mặt mập mạp và cái bụng béo tròn có vẻ hơi quá khổ so với bộ trang phục màu đỏ tươi như lễ hội mùa xuân chậm dãi bước tới. Với cái bụng ấy thì ông lão có vẻ đã là một ứng cử viên sáng giá để trở thành một ông già Noel cho sự kiện mùa đông vừa qua tuy nhiên đối với khoảnh khắc mùa xuân lúc này thì ông cũng mang cái vẻ của một thành viên trong ban giám khảo của cuộc thi nấu ăn lắm chứ.

Lại nhắc đến ban giám khảo của cuộc thi lần này, đối lập hoàn toàn với con người mập mạp kia vị ban giám khảo này có phần hơi giống với Matt. Ông ta cũng khá lớn tuổi nhưng hơn gày gò, rất ít cười và là một con người khắt khe với mọi thứ nhất là đối với món ăn. Dù ông không phải là dân chuyên nghiệp gì nhưng đó là tố chất của một nhà bình phẩm thường có và cũng chỉ là bản chất khác biệt trong mỗi con người.

“Chủ đề của năm nay là món tráng miệng!”

Lời tuyên bố của ngài thị trưởng vang lên đi kèm theo đó là những tiếng hò reo phấn khích. Không còn lựa chọn nào khác Matt chỉ còn biết chiều lòng những con người đã luôn yêu mến anh suốt thời gian qua.

Trên con đường trở về chuẩn bị Matt không ngừng nghĩ tới một món tráng miệng thật đặc biệt. Nhưng có vẻ như con đường ấy đã quá ngắn so với anh, anh chàng này mãi đi trong suy nghĩ của mình đến nỗi đi quá cả đường về nhà cũng không hề hay biết.

Đằng sau thị trấn là một ngọn đồi xanh tươi phủ ánh nắng ấm áp. Tất nhiên bây giờ đã trưa rồi nhưng nắng vẫn còn trong và đẹp lắm. Ánh sáng phủ khắp cả con đồi trải dài xuống những cánh đồng và lướt trên từng mái nhà đỏ tươi của thị trấn. Khi bắt gặp thứ màu sắc ấm áp ấy Matt mới như tỉnh lại từ trong ý thức của chính mình. Hay cái anh đã bắt được trong đôi mắt ấy lại là một thứ gì đó khác kia. Nó khác một cách rực rỡ và thu hút mọi con mắt chứ không dịu dàng hay ấm áp.

Một thứ quả màu đỏ tươi mà có lẽ ta sẽ chẳng bao giờ có thể có cơ hội được nhìn thấy trong khoảnh khắc mùa xuân. Vậy mà hôm nay anh chàng lang thang này lại có cơ hội để được chiêm ngưỡng chúng. Những trái táo mang theo chút hương vị còn sót lại từ một mùa thu xa xôi nào đó đang được nâng niu trên đôi tay của cô thôn nữ vô cũng duyên dáng. Cô gái ấy quả giống với những tia nắng xuân không chút rực rỡ đang bao trùm lên cảnh vật ngoài kia. Với một chút ngượng ngùng cô gửi tới Matt một ánh mắt long lanh đầy tò mò.

Cô gái ấy là Ren, một thành viên của thị trấn “Not too peaceful”. Cô là con gái của chủ tiệm tạp hóa, ngày ngày cô đều đến ngọn đồi này bất kể dù nắng hay mưa với một lý do mà Matt vẫn chưa hề biết tới. Cô là một con người nhút nhát và có vẻ không được hòa đồng nhưng Ren luôn là một cô gái tốt bụng và dịu dàng trong mắt mọi người.

Lúc này có vẻ cả hai người đang rơi vào một tinh huông khó tả. Cả hai đều là những con người không tốt trong việc giao tiếp và họ cũng chẳng thân nhau để biết nói lên câu gì nhưng cũng không thể bất lịch sự để không chào hỏi nhau lấy một lời.

“Chào cậu...”

Matt cất lên một lời chào như để cho qua chuyện và cứ như thế Ren cũng ngập ngùng đáp lại:

“Xin chào…”

Cứ tưởng rằng cả hai sẽ trở về với công việc không liên hệ gì tới nhau của mình nhưng cuối cùng lại là không thể. Hai người họ đang đứng đối diện với nhau trên con đường mòn hướng tới ngọn đồi. Con đường này rất hẹp và khá khó đi nhưng người dân ít có dịp để ý tới nơi này nên họ cũng chẳng chú tâm tới việc sửa chữa lại nó nhiều.

Hai người đang đi về hai hướng khác nhau nhưng họ không thể nhường nhau một cách dễ dàng gì. Nhận thấy rắc rối Ren đã quyết định lên tiếng trước:

“Tớ sẽ lùi lại ngay đây!”

Nhưng khi cô vừa dứt lời thì đôi chân ấy đã vô tình trượt xuống chỉ còn để lại đôi tay đang cố bám vịn lấy một cái gì đó.

Nếu đây là một trò chơi thì ta sẽ có một cơ hội để được chọn lựa giữa việc cứu giúp người con gái này hoặc mặc kệ nhưng ở thế giới thực này thì chẳng có một sự lựa chọn nào mà không dẫn tới hệ quả hết. Matt nắm lấy cánh tay của cô gái đang trơ vơi một cách nhanh chóng như không hề do dự.

Để kéo được cô gái này lên thì không phải là một chuyện khó khăn gì nhất là khi cả hai người có sự hợp tác với nhau dù cánh tay cô đang run lên vì sợ hại.

Ngọn đồi không quá cao và vì thời điểm này là mùa khô nên cô đã dễ dàng để có thể trèo lên được. Nhưng những trái táo – thứ quả đã thu hút đôi mắt của anh chàng có tài nấu ăn hơn cả người con gái xinh đẹp dịu dàng kia, thứ mà đáng lẽ ra vẫn đang được nâng niu trong chiếc giỏ của cô gái kia đã rơi xuống mặt đất một cách không thương tiếc từ lâu.

“Cậu có sao không?”

Matt hỏi thăm cô gái với đôi tay vẫn còn run đang cầm chiếc giỏ rỗng không.

“Tớ không sao…”

Cô mỉm cười và đáp lại sau khi kiểm tra lại chiếc váy có hoa văn cổ điển của mình. Nhưng khi bước đi thì có vẻ như cái chân của cô không được chắc chắn cho lắm như thể nó đã bị va đập vào đâu.

“Để tớ đi cùng cậu…”

Đưa ra một lời gọi ý nửa vời, Matt tìm cách giúp đỡ cô gái yếu đuối cũng như cảm thấy phần nào có lỗi.

“Nhưng…”

Hơi thở dài về một điều gì đó anh chàng nông dân lại nói tiếp:

“Không sao đâu!”

Hai người họ cùng đi trên con đường nhỏ xuống đồi từ từ trong khi ánh mặt trời ngày một lên cao. Không một lời nào họ trao cho nhau trong suốt con đường ấy nhưng có lẽ họ đã gửi tới nhau một cái gì đó ngay từ đầu.

“Cảm ơn cậu nhé! Nhà tớ đi đường này.”

Sau khi chỉ về phía con đường khác dẫn vào thị trấn từ chân đồi, Ren từ biệt Matt với một lời cảm ơn và một nụ cười.

Không một lời nào nói thêm, Matt đưa bàn tay lên khẽ vãy từ một khoảng cách không quá xa.

“À phải rồi…”

Ren chạy tới trong khi đang lẩm bẩm một điều gì đó.

“Cái này là quà cảm ơn cậu!”

Tặng cho anh chàng ấy một quả táo đỏ tươi cô với cái chân vẫn còn đau của mình chạy thạt nhanh với khuôn mặt mà có lẽ bây giờ đã đỏ bừng lên.

Chỉ còn lại một quả táo lành lặn trên tay anh còn chưa kịp cất lên lời thì cô gái đã bỏ chạy mất tiêu. Matt đành trở về nhà với một chút suy ngẫm đã cất thành lời:

“Táo à?”

Matt nghĩ tới món bánh táo mà mình đã có cơ hội để thưởng thức hồi mùa thu năm ngoái trong nhà hàng của thị trấn. Rồi anh lại đờ ra đó khi nhớ rằng người làm món bánh ấy không ai khác lại chính là Ren – người đã cho anh trái táo khi nãy.

Cuộc thi kết thúc với kết quả chiến thắng của Matt. Tất nhiên anh không nhận được gì theo tinh thần của cuộc thi nhưng có lẽ ngày hôm ấy anh cũng đã nhận được một cái gì đó khác từ một con người khác biệt mà anh chưa hề hay biết tới trong suốt một năm qua.