Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

Vô tận hành trình - Chương 2


2. Tay không chiến đấu

Nhà du hành trên chuyến hành trình dài hơn cuộc đời là vô tận. Qua những khu rừng nhiệt đới và những con suối rì rào tiếng nước chảy, những đứa trẻ vẫn tiếp tục cuộc hành trình của mình. Chỉ có điều…

“Công chúa, cuốn sách này được viết bằng ngôn ngữ gì thế?”

Còn đang mải miết xoay ngang xoay dọc cuốn sách lạ hoắc với những kí tự hoàn toàn không thể đọc nổi, thiếu niên than thở.

Như những gì cô đã nói với cậu từ trước, nội trong vòng buổi sáng nay cậu sẽ phải đọc cho bằng sạch từ lời dẫn đến hết mục lục ở cuối cuốn sách đó. Cứ ngỡ rằng cô chỉ thách cậu cho vui vậy thôi Levin nhanh chóng đồng ý mà không suy nghĩ gì vậy mà có ai ngờ đâu cô lại làm thật, và thậm chí quăng cho cậu một cuốn sách với thứ ngôn ngữ mình vốn dĩ mù đặc.

“Đó là… quốc tế ngữ!” - Tặng thêm cho cậu một giây với vẻ nghĩ ngợi cô gái cất tiếng trả lời.

“Tại sao?!” - Chàng trai quát lớn trước sự vô lí hết sức của câu trả lời.

“Chỉ là để chừng phạt cậu chút thôi!”

Không mất bình tĩnh hay nao núng. Đối lập với nụ cười thiên sứ ngây thơ trên khuôn mặt ấy, những ngôn từ khẽ khàng tuôn ra cùng hai chữ <Chừng phạt> như những lưỡi dao sẵn sàng băm nhuyễn ai đó.

“Chúng ta đi tiếp thôi!”

Cô bé quay đầu tiếp tục những bước đi của mình thật hồn nhiên như thể chẳng hề bận tâm gì tới cậu nữa. Và cứ thế, hai người họ lại tiếp tục đi và sẽ lại tiếp tục nghỉ trong cái nóng oi bức của mùa hạ.



 Buổi chiều đến từ khi nào chẳng hay. Tính cho tới giờ nàng công chúa và chàng hiệp sĩ đã đi được năm tiếng đồng hồ nếu bao gồm cả thời gian nghỉ chân của họ.

Chẳng ai biết rõ đây là nơi đâu đặc biệt là hai người họ. Nhưng đã là nhà du hành thì có gì mà phải để tâm. Đường rộng anh cứ thế xông pha thôi.

Con đường bây giờ trải dài. Mặt đất là một lối mòn dài đè lên những lớp cỏ còn thô cứng. Quay lưng về phía sau là một khu rừng rộng lớn còn đằng trước thì cứ lên lên xuống xuống thoai thoải theo nhưng con đồi nối tới nơi bị che khỏi tầm mắt bởi những hàng cổ thụ khổng lồ cao lớn.

Từ không đâu cả một cậu bé chạy tới. Khuôn mặt hớt hải và đôi mắt sợ hãi của cậu như đang bị săn đuổi bởi một cái gì đó. Cậu bé ấy chạy qua hai người họ như một cơn gió yếu đuối sắp cạn kiệt sức sống.

“Cứu! Cứu với!” - Cậu bé từ khi nào đã nép mình sau lưng Levin cất tiếng trong sự sợ hãi.

Cái gì đang tới?!

Hai thiếu niên cùng tự hỏi, cảnh giác đặt tới cao độ.

Và chỉ sớm thôi, câu trả lời đã hiện ra trước mắt họ. Đó là một con quái thú - có lẽ đó là cái tên phù hợp nhất để gọi nó.

Nếu bạn đã từng mê mẩn một hai cuốn thần thoại nào đó thì nó cũng còn được biết tới với cái tên Cyclop hoặc Người khổng lồ một mắt. Chẳng cần phải nói thêm nhiều nữa, hai chữ “khổng lồ” là quá đủ để gợi tả cái cơ thể cao chừng sáu mét kia.

Con mắt to màu nâu đen hung tợn nhanh chóng thay đổi mục tiêu sang chàng hiệp sĩ và nàng công chúa. Vừa kịp lúc thằng nhóc kêu cứu khi nãy không cánh mà bay mất tiêu.

Xem ra thời khắc trổ tài của hiệp sĩ cuối cùng cũng đến.

Ở thế giới mà Levin và nàng công chúa của cậu từng sống có một thứ mang tên “Void”. Nói ngắn gọn một khoảng không trống rỗng đúng như cái tên của nó. Một không gian đặc biệt không thể nhìn thấy hay tác động trực tiếp lên, hoạt động như một chiếc túi không đáy bất kể ai cũng có thế sử dụng.

Cánh tay trái của chàng kị sĩ dơ lên ngang với tầm mắt, đôi mắt cậu có vẻ tập trung dù là ở một hướng vô định. Bàn tay cậu dường như đang nắm chặt lấy một vật vô hình thù.

 Như mọi khi, một luồng sáng bạc hiện lên, bao bọc lấy một vật bằng kim loại dài hơn một mét. Thanh kiếm chàng trai đã bỏ quên suốt gần một thế kỉ qua, tự động xuất hiện trong tức khắc.

Nhưng cũng đừng vội hiểu lầm nhé.

Cái đó chỉ là do trí tưởng tượng phong phú của anh chàng ảo tưởng sức mạnh này vẽ ra thôi. Nào đâu có thứ ánh sáng nào hiện ra, không gian vẫn lẳng lặng như thế. May mắn hơn thì chỉ có mấy hạt bụi lơ lửng bay trong ánh nắng, không hơn không kém gì…

À xém thì quên. Vì người viết mãi chém gió phần phật nên không nhắc trước.

Mỗi giới có một quy luật khác biệt, có nơi sử dụng phép thuật và có chỗ lại phụ thuộc hoàn toàn vào khoa học. Thậm chí còn có những giới bá đạo nhờ có cả khoa học và phép thuật song kiếm hợp bích cộng lại.
Dù các nhà du hành có vạn năng tài giỏi nhảy cóc từ giới này qua giới khác cũng không thể thoát khỏi luật lệ đã đề sẵn được. Gặp chỗ nào thuận lợi thì một đòn tung thiên lật địa cũng chả thấm tháp vào đâu nhưng nơi nào luật lệ hà khắc dị kì khó phá thì cũng chuẩn bị ba chân bốn cẳng chạy đi là vừa.

Thế giới này tuy hoang xơ bí hiểm nhưng có vẻ lại không phải chỗ cho loại phép “summon” hàng nóng kiểu kia chút nào. May ra có thứ khổng lồ xanh lè đằng trước là đạt chuẩn “sữa tươi nguyên chất trăm phần trăm” thôi.

Mặt đất bắt đầu rung lên khiến ta tưởng như tất cả sắp nứt vỡ. Con quái vật tiến lại gần hai người hơn từng bước một.

Không!

Không đời nào Levin lại chịu đầu hàng trước những thứ cỏn con như thế. Trước đây cậu từng là một trong những kiếm sĩ giỏi nhất, cho dù không có kiếm thì tứ chi đầu não vẫn còn đủ dùng.

“Uaaaaaaaaa!”

Theo phản xạ chàng hiệp sĩ nhanh chóng chuyển sang tư thế sẵn sàng.

Thà chiến đấu chứ không đời nào chạy chốn. Cái tính ngoan cố cứng đầu cứng cổ ấy sở dĩ đã là bản chất tự nhiên của tên ngớ ngẩn này.

Levin bóng dáng thoắt ẩn thoắt hiện đã tiếp cận con quái thú khổng lồ. Đứng từ xa cũng đủ thấy cái bóng ấy đang tung ra những quyền cước ảo lòi mắt chẳng khác nào trong phim chưởng của nước nào đó.

Nhỏ đánh lớn. Lại mắc phải mấy giới hạn lằng nhằng, bất lợi đủ đường,  làm đòn đánh của Levin giảm đi phần nào thực lực. Chẳng khác nào muỗi đốt inox, chỉ tổ gãi ngứa đấm lưng người ta.

Chàng trai nhảy lùi về phía cô gái, nhe răng cười một cái:

“Có cái gì chặt chém vẫn dễ chơi hơn nhiều!”

Rõ ràng cậu không đến mức quá chật vật khổ sở không làm được tích sự gì. Chỉ là, người chiến binh đã quen tay cầm kiếm xông pha chiến trận bây giờ lại lấy tay không đọ giáo mác quân thù cũng chẳng phải dễ gì.
Chẳng rõ cô gái có nghe thấy không. Chỉ ném cho cậu một ánh mắt lặng thinh không chút thương hại rồi quẳng ra một con dao ngắn.

Vừa chộp được con dao ấy người Levin đã cứng như đá lạnh như băng chứ còn chẳng dám bò lăn bò toài ra mà cười nữa.

Con dao chỉ như một món đồ trang trí trưng bày trong viện bảo tàng hay bày bản trong cửa hàng đồ chơi, không hơn không kém. Bản dao hơi lớn, truôi lại cột một chiếc lơ màu hồng sặc sỡ. Đó là còn chưa kể tới hiệu ứng ánh sáng lấp lánh màu hồng đầy trái tim liên tục xuất hiện mỗi lần vung dao.

Cô công chúa kia chơi người thế này thì cái ngày cậu tức hộc máu mà chết cũng chả còn xa là mấy.

Đưa cậu một cây kiếm gỗ có hơn không?!

Kể cả que củi cành cây gì cũng được. Miễn sao nó chắc chắn một chút là ngon ăn rồi. Nhưng thôi, ăn mày không nên đòi xôi gấc làm chi.

Tuy dao không phải vũ khí của cậu. Cái thứ ngắn một mẩu nhẹ tênh tênh này không tạo được cảm giác thích thú là mấy nhưng đối với Levin thứ vũ khí gì cũng chỉ là món đồ chơi có thể dễ dàng nằm gọn trong tay cậu bát cứ lúc nào.

Thiếu niên bắt đầu tăng tốc nhanh như cơn gió lao mình về phía trước.

Tiếp cận từ trên không. Trong giây lát con dao ấy cứa mạnh vào đầu và vai con quái vật. Động tác thuần thục và nhanh chóng. Những tiếng kêu thét ồm ồm lại cất lên.

Như bản năng được định sẵn, có thú ngắm tới cái bóng nhỏ bé đang đứng yên của cô công chúa. Nó chạy nhanh, nhấc bổng một cái cây thân gỗ lớn cao vài mét và bắt đầu vung mạnh.

Chẳng quên nghĩa vụ cao cả của mình, trong chớp nhoáng cậu rời khỏi mình con quái vật và nhanh chóng đưa cô gái đang đứng với con mắt vô hồn chẳng sợ sệt kia khỏi tầm tấn công của con quái vật.

Vừa đặt cô gái xuống đất Levin cố đánh lạc hướng con quái vật. Nhanh chân chạy về hướng khác cậu phi mạnh con dao cắm vào… giữa mông con Cyclop.

        

Ừ thì tình thế cấp bách, đánh bừa cũng trúng là may lắm rồi, còn mong chờ gì nữa. Tiện đâu đâm đó, thấy mông con quái vật thì chàng trai chỉ thẳng tay phi con dao tới thôi. Nghĩ gì cho mệt.

“Grrrrrrrrrrrr…!”

Mặt đất lại rung chuyển. Như ý muốn của Levin, cái thứ khổng lồ ấy giờ đã chuyển hướng về phía cậu.
Vốn dĩ cũng vì nể nang cô công chúa kia thế thôi, chứ không thì cậu đã vứt quách cái thứ lố bịch ấy đi từ đầu rồi. Vũ khí gì mà như đồ chơi trẻ con vậy, chốc kiếm tạm khúc cây nào không thì tay bo đấu với con xanh lè ấy còn hơn. Cậu thiếu niên vừa nghĩ thầm, với cái miệng cười, lại xông lên phía trước.

“Rầm!!”

Thân cây gỗ to trên tay con Cyclop một lần nữa nện xuống mặt đất ngay tại nơi Levin đứng.

Không gian xung quanh rung động. Một sự biến dạng. Mặt đất lõm xuống. Cây cối dập nát như mất đi cái vẻ tự nhiên của nó.

Thoáng chốc. Bạn có thể thấy một cái bóng đang lướt mình trên thân cây gỗ. Mặc kệ rằng cậu chẳng có bất kì thứ gì trong tay hay việc bản thân đang đứng ngay trên thứ vũ khí thô sơ của con quái vật đại não chàng trai vận động xoay chuyển nhanh chóng.

Con mắt to và hung tợn của con quái thú bắt gặp Levin. Chẳng biết ai sợ ai, nó đập mạnh khúc gỗ trên tay như muốn quất bay cái que củi màu vàng ấy.

Khúc gỗ va chạm mạnh. Những thân cây lớn xung quanh theo hiệu ứng domino cũng lần lượt gẫy đổ. Chỉ có Levin là may mắn thoát khỏi cơ bẹp dúm dó mình tại đó dễ dàng.

Tưởng như biến mất vào một nơi khác, con Cyclop đảo mắt nhìn quanh mấy lượt cũng không thấy bóng chàng trai.

Bất chợt, chẳng biết từ khi nào cậu đã chạy trên cánh tay con quái vật.

“Ở đây cơ mà!!”

Một cú đấm mạnh bằng bàn tay phải của cậu vào giữa cái khuôn mặt “xinh đẹp” của con Cyclop.
Con vật to lớn bao nhiêu chỉ tổ dễ chết bấy nhiêu. Chúng có quá nhiều điểm yếu lại cộng thêm động tác chậm chạp, tư duy không hoàn chỉnh khiến Levin dễ dàng tạo ra vô số kẽ hở, nhìn thấu điểm yếu con quái vật.

“Cái tên ngạo mạn ngu ngốc đó…” - Từ một góc xa đủ để quan sát cục diện trận đấu cô công chúa cất tiếng.

Dù cho đó có là những cú đấm mạnh đi nữa thì người kiếm sĩ thiếu đi thanh kiếm cũng chẳng thể chiến đấu với toàn bộ khả năng của mình được.

Con Cyclop thao tác không nhanh nhẹn cuối cùng cũng tóm được Levin, sau một hồi thoắt ẩn thoắt hiện quỷ thần không hay.

Levin cố sức ngọ nguậy nhưng không có vẻ thoát được khỏi tay con quái thú đang nhìn cậu với vẻ thích thú như nhìn ngắm thứ đồ chơi chuẩn bị bị bóp nát.

Cậu thiếu niên là người đầu óc đơn giản. Dù có tính câu giờ cũng chẳng được lâu, hết vùng vẫy trong tay con quái vật cậu nở nụ cười có phần chán nản.

Tên khổng lồ một mắt to lớn như bị kích động mạnh. Cả người tê tái, một cảm giác khó chịu lan rộng khắp não bộ khiến nó không thể không ôm đầu kêu than. Vẻ mặt thống khổ vô cùng.

Levin không chút thương tích nào đáp xuống một tán cây gần đó. Xem ra thế giới này chỉ có Void là không dùng được còn phép thuật thì vẫn y nguyên, cậu cười thầm.

Khả năng không chế điện tích lôi hệ của Levin thuộc vào loại hiếm có khó tìm nhất, không thể bị đụng hàng vào đâu được (ít nhất là trong thế giới của hai nhà du hành). Tuy là loại năng lực độc quyền có một không hai nên chẳng dễ gì nắm bắt được và lại rơi vào tay một tên mù tịt phép thuật nhưng một vài tác động nhỏ nhoi trên cũng đủ khiến con quái thú tỏ ra vô cùng khó chịu.

Lúc này con Cyclop đã có vẻ lảo đảo sắp ngã gục xuống. Chốc chốc một luồng điện nhấp nháy lóe sáng lại toát lên trên lớp da màu xanh quỷ dị của nó.

“Một hit finish thật hoành tráng nhé?!”

Levin lại lao tới với một nụ cười như mọi khi. Có lẽ đối với anh chàng này thì trong một trận chiến thời điểm duy nhất mà cậu động não cao độ chắc chỉ là ở phút cuối mà thôi.

Hình dung tất cả như một bức tranh đã được phác sẵn chỉ còn chờ được lên màu cậu chuẩn bị tung đòn kết liễu thì:

“Phập!”

Chẳng rõ từ đâu một tia sáng mạnh mẽ lóe lên. Ánh sáng ấy, một mũi tên. Chính xác, nhanh gọn, cắm thẳng vào mắt con quái vật.

Vô tận hành trình - Chương 1


1. Nhà du hành

Mùa hè… Cái nóng gay gắt…

Bất chấp ánh nắng chói chang gần 50°C từ quả cầu cháy bỏng trên cao đang chiếu xuống bước chân của những đứa trẻ chẳng quản ngại thời gian lại tiếp tục hằn in lên mặt đất.

“Nghỉ tại đây!” – Cái giọng đều đều ấy lại ra lệnh, là tiếng con gái.

Vượt qua núi đèo của chốn rừng rậm chẳng hề biết tên, cuối cùng đôi chân họ cũng quyết định nghỉ ngơi.
Tựa mình dưới một gốc cây cao ngút trời, đôi mắt long lanh của cô gái với mái tóc xanh và bộ trang phục đồng màu dần chìm vào giấc mộng. Bên cạnh cô, đồng thời cũng là người tạo cho cô gái cái cảm giác yên tâm để có thể nghỉ ngơi là bóng dáng cậu thiếu niên mái đầu vàng óng với đôi mắt màu hổ phách hiếm thấy.
Một cách vô tư cậu duỗi thẳng cả hai chân ra giữa nền đất bám đầy cỏ dại mơn mởn sắc xanh.

Ngửa mặt lên trời ngắm nhìn khoảng không rộng lớn của sắc xanh hòa lẫn với mùi hương gỗ phảng phất trong không gian, thiếu niên lại lặng lẽ nhìn “nàng công chúa ngủ trong rừng” của cậu.

Bất giác cái miệng quen thuộc của cậu lại mỉm cười với chút xảo trá.

Bật ngửa người dậy bằng hai cánh tay chống trên mặt đất, cậu lúc này đang khẽ khàng và thật khéo léo bò như một con rắn âm thầm dình dập con mồi của mình.
.
.
.
!

Thay vì “có ý đồ đen tối gì đó” thì cậu bé ngây thơ vô số tội ấy chỉ đơn thuần là chạm nhẹ lên nước da mềm mại của nàng công chúa mơ mộng kia. Hay đúng hơn thì cậu mới chỉ định véo nhẹ vào má cô bé một cái như muốn chọc cô thức giấc. Vậy mà chẳng hiểu vì sao, bất chợt cánh tay đang giữ cả cơ thể cậu trên mặt đất lại như chẳng còn trụ vững.

 Cả người cậu nhanh chóng đổ xuống khiến cho khuôn mặt cậu cắm thẳng vào thân cây gỗ lớn.

Tất nhiên chẳng có cái gì gọi là cảm giác đau như mọi khi. Tuy nói là thân cây nhưng bản thân người cậu chẳng rõ làm sao, giờ đã ngả mình vào một cái gì đó mềm mềm và ấp áp hơn thế.

Nước da trắng tuyết, hàng mi cong dài. Đôi môi hồng tươi như cánh hoa thấm đậm sắc xuân. Mái tóc óng mượt lấp lánh làn nước biển cả. Cũng lâu lâu cậu mới lại có cơ hội để ngắm nàng công chúa của mình ở gần tới thế này.

Quả là chẳng thể rời mắt được!

Nhưng mọi chuyện cứ thế mà xong thì thật đơn giản quá. Đời lúc nào chẳng chớ trêu khi số phận chỉ thích đùa giỡn với con người là vậy.

Ở cái khoảng cách chỉ còn vài centimet giữa hai khuôn mặt lúc này, đôi mắt ấy từ từ nhưng cũng nhanh chóng mở to. Một cái nhìn sâu và xa ánh lên từ đôi mắt chiếu rọi bầu trời xanh.

Cậu thiếu niên bắt gặp nó. Một lần nữa cậu lại chẳng thể rời mắt khỏi cái vẻ kiêu sa hoàn mĩ ấy.
Bởi những dây thần kinh chẳng còn tồn tại trong bộ não vẫn đang hoạt động kia đã quên đi cảm xúc có tên xấu hổ, tên ngốc với cái tài hội họa của mình lại tìm thấy thêm một góc nhìn sâu hơn trong bóng hình quen thuộc ấy. Chàng trai mải ngắm nhìn cô gái mà chẳng hề nhận ra xung quanh có biến đổi ra sao.
Nhanh chóng, cái tát mạnh tới “bốp” một tiếng đập vào mặt cậu.

Dù não bộ có đưa ra những tín hiệu phản xạ cực tốc đi chăng nữa, cậu vẫn ngây ngô vờ như chẳng biết gì.
Có lẽ cô chỉ ngượng quá lên phản xạ tự nhiên nó thành ra vậy thôi. Cậu cũng chẳng giận gì đâu, mà vốn dĩ cũng đâu phải người có quyền được giận trong tình cảnh này.

Levin – chàng trai trong trang phục với mái tóc và trang phục màu vàng như ánh nắng chợt mỉm cười. Từ từ đứng dậy, cậu nhóc vốn chẳng hề giỏi giang với những ngôn từ hoa mĩ gãi đầu cười trong khi cánh tay nhanh nhẹn vươn ra chờ cho cô gái nắm lấy:

“Xin lỗi nhé!”

Đó là cách làm hòa của họ. Chỉ cần một câu nói giản đơn ấy thì dù cho có là bất cứ chuyện gì đi nữa cũng có thể được hóa giải.

Cánh tay nhỏ bé của cô công chúa lại một lần nữa nắm lấy tay cậu một cách tự nhiên như chẳng hề có gì xảy ra.

Và chỉ đợi có vậy, chàng trai lại cười. Levin khoái chí cười, đôi mắt cậu như nhắm tít lại và cái vẻ tràn đầy tự tin lại lộ rõ trên khuôn mặt.

Những ngón tay đan xen lẫn nhau. Giữa rừng cây rộng lớn mơn mởn sắc xanh mùa hạ, chỉ có những bước chân vô thanh nhẹ khắc in lên mặt đất. Các nhà du hành lại bắt đầu chuyến hành trình của họ.

Vô tận hành trình - Mở đầu


Ờ thì cái gì chẳng có kết thúc.

Đời người ngắn một mẩu đem mộng chiêm bao được mấy đêm cũng đủ hết. Muốn sống cũng khó mà muốn thoát khỏi hiện thực lại càng khó nữa…

Nếu có một ngày bạn đang chán đời bỗng dưng bắt gặp một cậu thiếu niên tóc vàng ngênh ngang giữa đường miệng hát mấy điệu là lạ, trang phục khác người hay một cô nàng mái tóc buộc hai bên, đầu chẳng quá ngang vai cùng đôi mắt lạnh lùng sắc bén mời bạn đi “chu du khắp giới, xuyên thiên vượt địa” thì bạn có đi không?

Đi chứ!

Chả đi luôn ấy lại còn hỏi?!

Vậy thì còn đờ người ra đó, mắt chứ A mồm chữ O làm gì nữa?

Mau chạy theo chân họ đi là vừa!

Các nhà du hành nhanh chân lắm, dù chỉ là đi bộ thôi. Họ chẳng hơi đâu chờ bạn làm gì và cũng chẳng bao giờ trở lại một chốn hai lần. Chỉ có đi thôi, đi để tìm cái ý niệm to lớn của chuyến hành trình họ đang theo đuổi hoặc thuần đơn, chỉ là để thỏa chí phiêu du.

Nếu muốn đi cùng họ thì bạn phải có đủ thứ: học vấn, sức khỏe, tài năng… Nhưng kiên trì rèn luyện để có được những thứ ấy thì từ lúc nào đã xuống mồ ngủ với giun rồi chẳng hay.

Bây giờ hãy cứ chạy thôi đã. Chạy theo hai cái bóng của những kẻ chẳng bận thời không dám thách thức mọi thứ ấy là đủ lắm rồi. Và biết đâu một ngày nào đó chính bạn sẽ là người vượt qua những dấu chân ấy trên chuyến hành trình của chính mình, như họ cũng đã từng…