Thứ Hai, 24 tháng 2, 2014

Vô tận hành trình - Chương 1


1. Nhà du hành

Mùa hè… Cái nóng gay gắt…

Bất chấp ánh nắng chói chang gần 50°C từ quả cầu cháy bỏng trên cao đang chiếu xuống bước chân của những đứa trẻ chẳng quản ngại thời gian lại tiếp tục hằn in lên mặt đất.

“Nghỉ tại đây!” – Cái giọng đều đều ấy lại ra lệnh, là tiếng con gái.

Vượt qua núi đèo của chốn rừng rậm chẳng hề biết tên, cuối cùng đôi chân họ cũng quyết định nghỉ ngơi.
Tựa mình dưới một gốc cây cao ngút trời, đôi mắt long lanh của cô gái với mái tóc xanh và bộ trang phục đồng màu dần chìm vào giấc mộng. Bên cạnh cô, đồng thời cũng là người tạo cho cô gái cái cảm giác yên tâm để có thể nghỉ ngơi là bóng dáng cậu thiếu niên mái đầu vàng óng với đôi mắt màu hổ phách hiếm thấy.
Một cách vô tư cậu duỗi thẳng cả hai chân ra giữa nền đất bám đầy cỏ dại mơn mởn sắc xanh.

Ngửa mặt lên trời ngắm nhìn khoảng không rộng lớn của sắc xanh hòa lẫn với mùi hương gỗ phảng phất trong không gian, thiếu niên lại lặng lẽ nhìn “nàng công chúa ngủ trong rừng” của cậu.

Bất giác cái miệng quen thuộc của cậu lại mỉm cười với chút xảo trá.

Bật ngửa người dậy bằng hai cánh tay chống trên mặt đất, cậu lúc này đang khẽ khàng và thật khéo léo bò như một con rắn âm thầm dình dập con mồi của mình.
.
.
.
!

Thay vì “có ý đồ đen tối gì đó” thì cậu bé ngây thơ vô số tội ấy chỉ đơn thuần là chạm nhẹ lên nước da mềm mại của nàng công chúa mơ mộng kia. Hay đúng hơn thì cậu mới chỉ định véo nhẹ vào má cô bé một cái như muốn chọc cô thức giấc. Vậy mà chẳng hiểu vì sao, bất chợt cánh tay đang giữ cả cơ thể cậu trên mặt đất lại như chẳng còn trụ vững.

 Cả người cậu nhanh chóng đổ xuống khiến cho khuôn mặt cậu cắm thẳng vào thân cây gỗ lớn.

Tất nhiên chẳng có cái gì gọi là cảm giác đau như mọi khi. Tuy nói là thân cây nhưng bản thân người cậu chẳng rõ làm sao, giờ đã ngả mình vào một cái gì đó mềm mềm và ấp áp hơn thế.

Nước da trắng tuyết, hàng mi cong dài. Đôi môi hồng tươi như cánh hoa thấm đậm sắc xuân. Mái tóc óng mượt lấp lánh làn nước biển cả. Cũng lâu lâu cậu mới lại có cơ hội để ngắm nàng công chúa của mình ở gần tới thế này.

Quả là chẳng thể rời mắt được!

Nhưng mọi chuyện cứ thế mà xong thì thật đơn giản quá. Đời lúc nào chẳng chớ trêu khi số phận chỉ thích đùa giỡn với con người là vậy.

Ở cái khoảng cách chỉ còn vài centimet giữa hai khuôn mặt lúc này, đôi mắt ấy từ từ nhưng cũng nhanh chóng mở to. Một cái nhìn sâu và xa ánh lên từ đôi mắt chiếu rọi bầu trời xanh.

Cậu thiếu niên bắt gặp nó. Một lần nữa cậu lại chẳng thể rời mắt khỏi cái vẻ kiêu sa hoàn mĩ ấy.
Bởi những dây thần kinh chẳng còn tồn tại trong bộ não vẫn đang hoạt động kia đã quên đi cảm xúc có tên xấu hổ, tên ngốc với cái tài hội họa của mình lại tìm thấy thêm một góc nhìn sâu hơn trong bóng hình quen thuộc ấy. Chàng trai mải ngắm nhìn cô gái mà chẳng hề nhận ra xung quanh có biến đổi ra sao.
Nhanh chóng, cái tát mạnh tới “bốp” một tiếng đập vào mặt cậu.

Dù não bộ có đưa ra những tín hiệu phản xạ cực tốc đi chăng nữa, cậu vẫn ngây ngô vờ như chẳng biết gì.
Có lẽ cô chỉ ngượng quá lên phản xạ tự nhiên nó thành ra vậy thôi. Cậu cũng chẳng giận gì đâu, mà vốn dĩ cũng đâu phải người có quyền được giận trong tình cảnh này.

Levin – chàng trai trong trang phục với mái tóc và trang phục màu vàng như ánh nắng chợt mỉm cười. Từ từ đứng dậy, cậu nhóc vốn chẳng hề giỏi giang với những ngôn từ hoa mĩ gãi đầu cười trong khi cánh tay nhanh nhẹn vươn ra chờ cho cô gái nắm lấy:

“Xin lỗi nhé!”

Đó là cách làm hòa của họ. Chỉ cần một câu nói giản đơn ấy thì dù cho có là bất cứ chuyện gì đi nữa cũng có thể được hóa giải.

Cánh tay nhỏ bé của cô công chúa lại một lần nữa nắm lấy tay cậu một cách tự nhiên như chẳng hề có gì xảy ra.

Và chỉ đợi có vậy, chàng trai lại cười. Levin khoái chí cười, đôi mắt cậu như nhắm tít lại và cái vẻ tràn đầy tự tin lại lộ rõ trên khuôn mặt.

Những ngón tay đan xen lẫn nhau. Giữa rừng cây rộng lớn mơn mởn sắc xanh mùa hạ, chỉ có những bước chân vô thanh nhẹ khắc in lên mặt đất. Các nhà du hành lại bắt đầu chuyến hành trình của họ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét